Truyền thông

Biến bài báo khoa học thành tác nhân AI có khả năng hợp tác và tạo ra tri thức mới

LB 20/09/2026 14:08

Các nhà nghiên cứu tại Stanford Medicine (Mỹ) đã phát triển hệ thống trí tuệ nhân tạo Paper2Agent, có khả năng chuyển các bài báo khoa học từ những tài liệu tĩnh thành các “tác nhân AI” tương tác. Những tác nhân này không chỉ trả lời câu hỏi về nghiên cứu mà còn có thể áp dụng phương pháp của bài báo vào dữ liệu mới và trao đổi với các tác nhân khác để tìm kiếm những mối liên hệ khoa học chưa được nhận biết trước đó.

Trong hàng trăm năm, các tạp chí khoa học đóng vai trò như kho lưu trữ những thành tựu nghiên cứu dưới dạng văn bản để con người đọc, tra cứu và sử dụng. Tuy nhiên, một nhóm nghiên cứu của Stanford Medicine đang tìm cách thay đổi mô hình truyền thống này bằng cách biến mỗi bài báo thành một hệ thống AI có khả năng tương tác và “hành động” dựa trên tri thức mà bài báo chứa đựng.

Nhóm nghiên cứu do Jiacheng Miao và James Zou, Phó giáo sư khoa học dữ liệu y sinh tại Stanford Medicine, dẫn đầu đã phát triển chương trình Paper2Agent.

Hệ thống có thể chuyển một bài báo khoa học, bao gồm nội dung văn bản, hình ảnh và dữ liệu liên quan, thành một tác nhân AI có khả năng trao đổi với người dùng cũng như tương tác với các tác nhân được tạo ra từ những bài báo khác.

Nghiên cứu về Paper2Agent được công bố ngày 16/9/2026 trên tạp chí Nature.

anh bai stanford
Các nhà nghiên cứu tại Stanford Medicine đã phát triển một chương trình AI có khả năng chuyển một bài báo khoa học thành tác nhân AI tương tác, có thể trao đổi về nội dung bài báo và tương tác với các tác nhân AI khác. Nguồn ảnh: Johannes/Adobe Stock.

Từ bài báo tĩnh đến “tác nhân tri thức”

Theo nhóm nghiên cứu, một bài báo khoa học truyền thống về bản chất vẫn là một vật thể lưu trữ tri thức tương đối thụ động. Người đọc phải tự tìm hiểu nội dung, phân tích phương pháp, truy xuất dữ liệu hoặc mã nguồn, sau đó mới có thể áp dụng kiến thức của nghiên cứu vào một vấn đề mới.

Paper2Agent được thiết kế để thay đổi cách tương tác đó. Thay vì chỉ “đọc” bài báo, hệ thống sử dụng một nhóm các tác nhân AI chuyên trách để phân tích bài báo cùng với mã nguồn và dữ liệu liên quan. Các tác nhân sau đó cố gắng tái tạo lại nghiên cứu ban đầu trong môi trường ảo.

Thông qua quá trình này, chúng có thể tiếp nhận không chỉ những kết quả được trình bày trong bài báo mà còn cả các bước triển khai nghiên cứu như vật liệu, hóa chất cần sử dụng, thiết lập thí nghiệm hay quy trình thực hiện.

Tri thức thu được sau đó được tổ chức thông qua Model Context Protocol (MCP). Theo cách giải thích của nhóm nghiên cứu, MCP giúp AI biểu diễn nội dung của một bài báo dưới dạng cấu trúc dễ dàng truy cập và sử dụng hơn. Các phần như mở đầu, phương pháp, kết quả và kết luận có thể được tổ chức thành những thành phần riêng biệt để tác nhân AI nhanh chóng truy xuất khi cần.

Nhờ đó, tác nhân được tạo ra từ một bài báo có thể trả lời câu hỏi về chính nghiên cứu đó, giải thích phương pháp và thậm chí áp dụng phương pháp được mô tả trong bài vào những bộ dữ liệu mới.

Khi các bài báo có thể “trao đổi” với nhau

Khả năng đáng chú ý hơn của Paper2Agent nằm ở việc các tác nhân đại diện cho những bài báo khác nhau có thể tương tác và trao đổi thông tin với nhau.

Nhóm nghiên cứu cho rằng trong tương lai, khả năng này có thể hình thành nên một mạng lưới nghiên cứu quy mô lớn, nơi các tác nhân AI tự động phát hiện điểm giao thoa giữa những công trình khoa học vốn được thực hiện độc lập.

Để kiểm chứng ý tưởng, nhóm Stanford đã chuyển hai bài báo không liên quan trực tiếp với nhau thành hai tác nhân AI.

Một bài nghiên cứu mô tả công cụ dự đoán tác động của các đột biến di truyền lên bộ gen. Bài nghiên cứu còn lại là một nghiên cứu liên kết toàn hệ gen về nguy cơ mắc rối loạn tăng động giảm chú ý (ADHD).

Sau khi hai bài báo được chuyển thành tác nhân AI và cho phép tương tác, tác nhân phụ trách dự đoán bộ gen đã áp dụng kiến thức và công cụ của mình vào bộ dữ liệu nghiên cứu ADHD. Kết quả là hệ thống xác định một biến thể phân tử gần gene MPHOSPH9 có liên quan đến nguy cơ ADHD cao hơn. Theo James Zou, mối liên hệ này chưa từng được báo cáo trước đó.

Thử nghiệm cho thấy một hướng ứng dụng tiềm năng của Paper2Agent: sử dụng AI để tìm kiếm những điểm giao nhau giữa các nghiên cứu thuộc những lĩnh vực hoặc nhóm nghiên cứu khác nhau mà con người có thể chưa nhận ra.

Trong mô hình nghiên cứu truyền thống, nếu hai nhóm khoa học công bố hai công trình riêng biệt, việc phát hiện mối liên hệ giữa chúng phụ thuộc nhiều vào việc các nhà nghiên cứu tìm thấy, đọc và kết nối các kết quả với nhau. Với các tác nhân AI, quá trình tìm kiếm điểm chung này có thể được hỗ trợ tự động ở quy mô lớn.

Mục tiêu dài hạn của nhóm nghiên cứu là xây dựng một hệ sinh thái trong đó hàng triệu tác nhân đại diện cho các bài báo khoa học có thể tìm kiếm những nghiên cứu liên quan, trao đổi tri thức và phối hợp để tạo ra các giả thuyết hoặc phát hiện mới.

Con người vẫn giữ vai trò quan trọng

Mặc dù AI thực hiện phần lớn quá trình xử lý và tái tạo nghiên cứu, nhóm nghiên cứu của Stanford Medicine nhấn mạnh vai trò của các nhà khoa học vẫn rất quan trọng.

Một bài báo được công bố không thể ghi lại toàn bộ quá trình nghiên cứu. Chẳng hạn, những thí nghiệm thất bại, lý do lựa chọn một thiết kế thí nghiệm thay vì phương án khác, hay những quyết định dựa trên kinh nghiệm của nhà nghiên cứu thường không xuất hiện đầy đủ trong bản thảo cuối cùng.

Do đó, Paper2Agent cho phép tác nhân AI trao đổi trực tiếp với các tác giả để bổ sung những thông tin còn thiếu. Trong các cuộc hội thoại này, tác nhân có thể đặt câu hỏi cho nhà nghiên cứu nhằm hiểu rõ hơn bối cảnh và quá trình hình thành kết quả khoa học.

Nhóm nghiên cứu cũng đặc biệt lưu ý đến vấn đề quyền tác giả và truy xuất nguồn gốc tri thức. Những kết quả do các tác nhân AI tạo ra dựa trên một công trình khoa học cần tiếp tục được dẫn chiếu trở lại bài báo gốc và các tác giả đã tạo ra tri thức ban đầu.

Bên cạnh đó, cách thức các tác nhân AI hợp tác và hình thành những phát hiện mới cần được kiểm soát và giám sát chặt chẽ nhằm bảo đảm an toàn và tuân thủ các chuẩn mực đạo đức nghiên cứu.

Hướng tới mạng lưới hàng triệu “bài báo sống”

Nhóm Stanford hiện tiếp tục mở rộng khả năng của Paper2Agent, trong đó có bài toán làm thế nào để hàng nghìn hoặc hàng triệu tác nhân có thể tự tìm thấy những đối tác nghiên cứu phù hợp và hợp tác hiệu quả ở quy mô lớn.

Đến nay, nhóm đã xây dựng hơn 100 tác nhân bài báo. Trong tương lai, James Zou kỳ vọng phần lớn các công trình khoa học có thể đi kèm một tác nhân AI riêng.

Mỗi năm, hàng triệu bài báo khoa học mới được công bố trên toàn thế giới. Nếu những tài liệu này không chỉ được lưu trữ để con người đọc mà còn có thể trở thành các tác nhân AI có khả năng giải thích, phân tích, kết nối và sử dụng tri thức, Paper2Agent có thể mở ra một phương thức hoàn toàn mới để khai thác kho tri thức khoa học toàn cầu.

Tuy nhiên, tiềm năng đó cũng đặt ra những yêu cầu mới về kiểm chứng kết quả, trách nhiệm của con người, quyền tác giả, truy xuất nguồn gốc và đạo đức nghiên cứu khi AI ngày càng tham gia sâu hơn vào quá trình hình thành tri thức khoa học./.

LB